Khán giả xem donghua lâu năm hẳn đều nhận ra: chỉ trong vài năm, chất lượng vải áo, mái tóc và da nhân vật đã tiến một bước dài. Đằng sau thay đổi ấy là cuộc đua công nghệ âm thầm nhưng khốc liệt giữa các studio hàng đầu.
Mô phỏng vải: từ tạo dáng thủ công đến vật lý thời gian thực
Trang phục cổ trang — đặc sản của tiên hiệp và huyền huyễn — từng là cơn ác mộng của các ê-kíp: tay áo rộng, đai lưng, vạt áo nhiều lớp đều phải chỉnh tay từng khung hình. Các quy trình mới cho phép mô phỏng vật lý toàn bộ trang phục theo chuyển động nhân vật, với thông số riêng cho từng chất liệu: lụa nhẹ bay khác gấm dày, giáp da đổ bóng khác vải bố. Kết quả dễ thấy nhất nằm ở các cảnh múa kiếm, nơi tà áo trở thành một phần của vũ đạo.
Tóc: bài toán trăm nghìn sợi
Hệ thống tóc hiện đại dựng từng chùm sợi với ứng xử vật lý độc lập, kết hợp thuật toán chống xuyên thấu để tóc không cắm vào vai áo khi nhân vật xoay người — lỗi từng phổ biến đến mức thành ảnh chế trong cộng đồng. Một mái tóc nhân vật chính hiện có thể chứa tới hàng trăm nghìn sợi được nhóm thành vài nghìn chùm điều khiển.
Cái giá của sự chân thực
Chất lượng tăng đồng nghĩa chi phí render tăng theo cấp số nhân. Một tập phim 20 phút ở chuẩn cao hiện cần tới hàng trăm nghìn giờ máy tính toán trên các cụm render lớn. Đó là lý do các bộ phim chủ lực thường chỉ duy trì được một tập mỗi tuần, và các kỳ nghỉ giữa mùa đôi khi đơn giản là để… đuổi kịp tiến độ render.
Trong các kỳ tới, chuyên mục Hậu Trường sẽ tiếp tục với chủ đề motion capture cho các cảnh võ thuật — nơi diễn viên thật đứng sau từng chiêu thức trên màn ảnh.


Leave a Reply